published on
Những buổi cuối tuần về Nhà 88, tôi hay mang theo cái bụng đói meo để có thể thưởng thức được nhiều hơn những món ăn mà các bạn tôi đứng bếp nấu ở đây. Từ món sườn chua ngọt tuyệt đỉnh của Sáng đến món trứng đúc cực cuốn của Linh, hay thậm chí là bát nước chấm đơn giản của Mây Béo, mực ổi siêu chill của cháu Trang.
Tôi biết chúng tôi đã dần coi nhau như là nhà của mình. Những cuộc trò chuyện ở góc bếp nhỏ với thật nhiều yên bình và thoải mái, chẳng mấy ai còn để tâm đến những xô bồ xung quanh. Có khi cả nhà quây quần quanh người nấu, người pha, người rửa, để cùng chuyện trò cười nói thật vui vẻ. Nhà có khi không phải là một nơi chốn gì cả, hoặc là một loại cảm giác. Nhưng nhiều lúc, nhà như là thứ có thể bỏ túi mang đi, làm hành trang mang theo vậy.
một bài hát đã ấp ủ rất lâu, dành cho Laura và Luvasa.
—
• Recorded at Nhà 88
• Music by Shp, SMELOD
• Lyrics, Mixed and Mastered by Shp, TRANG
—
Từ thời sinh viên đã khoái cây đàn
Rồi gặp được luôn một nhóm chơi đàn dịu dàng
Cùng Một Hợp Âm, mà lại còn chung cái sở thích ăn hàng
Từ ngày ngược xuôi cùng với cây đàn
Làm việc xong xuôi về 88 mắc màn
Cuối tuần thênh thang, ngủ nứt mắt ra, xong đi ăn hàng..
Mà ăn nhiều cũng phải có lúc bị ngán
Vậy nên một hôm anh chạy đi chợ sáng
Gói hết những yêu thương mang về và anh xắn tay lao vào bếp
Có đôi mắt ai bỗng nhiên xoe tròn vì ai đảm đang
Có bầu trời bỗng nhiên ngát xanh và ngày bỗng nhiên tươi sáng
Có cuộc đời bỗng nhiên căng tràn cho dù xe đang hết xăng
Có một hôm bỗng nhiên ngồi cười cả ngày vì một bữa ăn
Vì anh xắn tay vào bếp ta da ta da ta...
Vì anh xắn tay vào bếp ta da ta da ta...
Giờ là thời loay hoay, ngập đầu với công việc
Là hết tuần tăng ca xong đầu óc suy kiệt
Thời gian ở bên nhau chẳng còn được lâu
Nên đành phải tiêu tiền
Gọi đồ gì quanh đây về 88 ăn liền
Chỉ cần ngồi bên nhau là quên hết ưu phiền
Mặc cho đời, đảo điên, ngả nghiêng, mặc kệ hết em ơi!
Nhưng mà..
Mình ăn rồi cũng phải có lúc bị ngán
Vậy nên một hôm anh chạy đi chợ sáng
Gói hết những yêu thương mang về và anh xắn tay lao vào bếp
Có đôi mắt ai bỗng nhiên xoe tròn vì ai đảm đang
Có bầu trời bỗng nhiên ngát xanh và ngày bỗng nhiên tươi sáng
Có cuộc đời bỗng nhiên căng tràn cho dù xe đang hết xăng
Có một hôm bỗng nhiên ngồi cười cả ngày vì một bữa ăn
Giờ là thời chỉ những xa hoa mới cho ta lãng mạn
Ta xa dần những thứ bình thường nhất trong tim
Vậy thì mình hãy nói yêu thương từ những điều giản dị
Bằng bữa cơm cùng nấu, bằng tháng ngày bên nhau
Viết những khúc ca gửi riêng cho Nhà 88 chúng ta
Để ta biết trong nhau còn những rạo rực ngày xưa ấy
Có những món ăn nấu riêng cho người siêng năng đánh răng
Để em biết anh đa tài, chơi nhạc lại còn hay nấu ăn.
Chỉ là một bữa cơm thôi mà, do tự tay anh nấu ra
Chỉ là một bát canh chua và kho thịt cùng vài con cá
Chỉ cần là có rau dưa cà cuối tuần mấy đứa chúng ta
Chỉ cần ngồi với nhau em à, cho dù tuổi xuân sẽ qua.
Vì anh xắn tay vào bếp ta da ta da ta...
Anh xắn tay vào bếp ta da ta da ta...
Vì anh xắn tay vào bếp da da da..
Anh xắn tay vào bếp..
Là vì em :)
- Genre
- Storytelling