published on
"Có mấy khi sướng vui với nhau?"
Bài hát này được viết ra trong lúc tôi đang chờ đến lượt mình, được gọi tên để vào phòng khám, tại bệnh viện Vạn Hạnh. Đó cũng là lần tôi thật sự nghiêm túc nhìn nhận về những triệu chứng trên cơ thể mình, về căn bệnh mà khi nghe đến mọi người đều cười khẩy và bảo, mày bị thế là đúng rồi.
15 phút chờ đợi, là 15 phút tôi áp mặt vào tường, ngồi trên chiếc ghế nhựa xanh dương đã tróc sơn, lén khẽ mường tượng và hát theo những giai điệu đang chạy trong đầu. Và khoảnh khắc mà tôi quyết định sẽ không để lỡ thêm bất kì một giai điệu nào nữa chạy ngang tâm trí mình, tôi lặng lẽ bước vào nhà vệ sinh ấn nút record, để không làm phiền những gương mặt bệnh nhân khác đang chờ đợi, mà như Kiên từng hát - những khuôn mặt dài nghêu.
Khi trở về từ bệnh viện, tôi ngay lập tức gửi cho Đặng, và chúng tôi mất hai ngày để có được sự nhất trí về bản phối mộc ban đầu. Hai ngày cuối tuần tôi cực đoan tự nhốt mình trong phòng, chẳng thiết ăn uống, tắt hết đèn, nghe đi nghe lại bản nhạc chưa được viết nên lời, và cố gắng hoàn thành nó. Tôi đã viết ra hết những nỗi đau của mình, tự huyễn hoặc đến ngày tôi không còn ở trên đời nữa, liệu sẽ còn có ai ở bên? Chúng ta sống với những hào nhoáng bủa vây, đến mức một người bạn tri kỉ cũng thật sự khó tìm giữa biển người, vậy thì lấy hi vọng gì, khi con người bị cuộc đời nhốt trong những chiếc hộp chứa đầy nỗi đau, sẽ có một bàn tay chìa ra và nâng dậy?
Nếu đó là một giấc mơ buồn bã, tôi cũng muốn một lần được sống trong đó, để chẳng bao giờ thức giấc nữa.
Bài hát đầu tiên trong cuộc đời tôi và Đặng, hóa ra lại u ám đáng thương nhỉ?
23.01.2018 tại D-recording Studio của Dương, tiếng đàn của Đặng.
Bài đã được dặn không add bất kì filter nào, vậy nên chắc các bạn sẽ thất vọng lắm khi nghe giọng thật của tôi, nhỉ :D
(Bài hát này, hi vọng sẽ được hát trong một đêm nhạc nào đấy).
Verse 1:
Những cơn đau của anh, cứ đến tìm mỗi đêm về.
Những giấc mơ của anh, sao cứ trôi mãi, buồn thế?
Mình anh lê đôi chân đi khắp phòng, cố vươn tìm chút thanh âm bình yên,
Mùi hương phai mất rồi, mỗi anh ngồi,
với con tim vỡ đôi.
Pre-chorus:
Buốt chặt lồng ngực kia, từng tiếng thở nặng nhọc thêm,
cố đưa đôi tay vào khoảng không
Ném ánh nhìn thẫn thờ vào trời đêm, thức chờ bình minh lên,
anh như miên man trong ảo giác...
Chorus:
"Có mấy khi sướng vui với nhau?"
Đã bao lần nhớ bao lần khóc trong đợi chờ,
Đã bao lần chết theo từng giấc mơ?
Nhắm mắt cho nỗi đau hóa mơ hồ,
Luyến lưu gì nữa khi hạnh phúc nay chẳng còn,
Bốn bức tường cũ im lặng nghe,
Từng tiếng nấc sau cùng...
Verse 2:
Những cơn đau của anh, tan biến theo ánh mặt trời
Những giấc mơ của anh, xin khép lại sau đêm tối
Ngoài đằng kia cỏ cây như cũng buồn,
Lũ chim ngừng hót, bâng khuâng nhìn anh,
Vài ba câu thét gào, nước mắt trào,
Dang tay ôm siết nhau.
Pre-chorus:
Tiếng nhạc dần vang xa, ngày cũng lặng thầm đi qua
Sao không ai ở lại với anh?
Khóc cười rồi lại thôi, họ đếm từng giờ đang trôi,
Anh ung dung chắp tay thảnh thơi.
Chorus:
"Có mấy khi sướng vui với nhau?"
Đã bao lần nhớ bao lần khóc trong đợi chờ,
Đã bao lần chết theo từng giấc mơ?
Nhắm mắt cho nỗi đau hóa mơ hồ,
Khẽ đưa đôi mắt theo từng chiếc bóng trôi dài,
Đến khi vầng trăng kia vừa lên,
Người đóng nắp quan tài, từng tiếng khóc ngưng lại,
Tạm khép bao bi hài, mọi thứ như an bài,
Từ đấy ai về với ai…
Người đã quên anh rồi, còn mỗi anh mỉm cười.
Mọi thứ xem như là, một giấc mơ thôi mà
Lòng cũng chẳng còn thiết tha?
Chorus:
"Có mấy khi sướng vui với nhau?"
Sẽ không còn nhớ không còn khóc trong đợi chờ,
Sẽ không còn chết theo từng giấc mơ.
Nhắm mắt cho nỗi đau hóa mơ hồ,
Bước đi chẳng vấn vương về cánh cửa thiên đường,
Vẫy tay chào thế gian thật lâu,
Trời đất như quay cuồng.
- Genre
- Indie